QUYẾT ĐỊNH TRỞ VỀ (Ru-tơ 1:6-22) – Ms Võ Đức Hoà

QUYẾT ĐỊNH TRỞ VỀ (Ru-tơ 1:6-22) – Ms Võ Đức Hoà

Chủ-đề: Quyết  Định Trở Về

Kinh thánh: Ru-tơ 1:6-22

Câu gốc: Rutơ 1:6Bấy giờ, Na-ô-mi có nghe nói rằng Đức Giê-hô-va đã đoái xem dân sự Ngài, và ban lương thực cho, bèn đứng dậy cùng hai dâu mình, đặng từ xứ Mô-áp trở về.

Cảm ơn Chúa cho chúng ta được cùng nhau học Kinh thánh là lời của Đức Chúa Trời. C/ta đã học về quyết định sai lầm của Ê-li-mê-léc, hôm nay tôi giới thiệu sách Ru-tơ, với chủ-đề: Quyết Định Trở Về, qua câu gốc Ru-tơ 1:6, “Bấy giờ, Na-ô-mi có nghe nói rằng Đức Giê-hô-va đã đoái xem dân sự Ngài, và ban lương thực cho, bèn đứng dậy, cùng hai dâu mình, đặng từ xứ Mô-áp trở về”.

I/ – Lý Do Quyết Định Trở Về: Ru-tơ 1:6-7

 

Có hai lý do khiến cho bà Na-ô-mi quyết định trở về:

Lý do thuộc linh:

“Bấy giờ, Na-ô-mi nghe nói rằng Đức Giê-hô-va đã đoái xem dân sự Ngài”

Đây là câu chuyện xảy ra vào đời Các Quan xét (1:1), nên việc Chúa tha thứ và đoái xem chắc chắn là do lòng thương xót của Chúa, dầu vậy để làm gương cho dân Chúa, cho nên bị Chúa từ bỏ, bị khốn khổ bởi tay các dân ngoại bang, nên bằng lòng ăn năn quay về với Chúa và kêu xin Chúa giải cứu. Theo những gì sách Các Quan xét ghi lại thì Chúa đã vì yêu thương tha thứ giải cứu họ, đoái xem tình cảnh khốn khổ của họ.

Dù xa quê hương, một quê hương tội lỗi nghịch với ĐCT như sách Các Quan xét đã ghi, bà Na-ô-mi vẫn có lòng mong ngóng tin tức từ quê hương, bây giờ bà nghe nói Chúa đã đoái thương quê hương và chắc chắn bà tin rằng dân tộc bà đã ăn năn nên mới được Chúa tha thứ đoái xem, nên bà quyết định trở về.

Lý do thuộc thể:

Lý do thuộc thể khiến bà Na-ô-mi quyết định trở về là vì bà nghe nói Chúa ban lương thực cho quê hương của bà, nghĩa là dân tộc của bà đã thoát khỏi nạn đói.

C/ta không thể vội trách bà Na-ô-mi khi nghe tin có ăn thì về, nên nhớ vì nạn đói 10 năm trước đã khiến bà rời khỏi quê hương, bây giờ không chồng không con nơi đất khách quê người, một mình bà làm sao sinh sống với cảnh góa bụa được.

Lu-ca 15:17-19, đứa con trai hoang đàng khi bị đói và bị cùng cực đến nỗi muốn lấy vỏ đậu của heo ăn mà ăn cho no, người ta cũng không cho, đến lúc nầy thì nó nhớ đến, tại nhà cha ta biết bao người làm mướn được bánh ăn dư dật, mà ta đây [là con] phải chết đói, nên đứa con hoang đàng nầy quyết định: Ta sẽ đứng dậy trở về cùng cha, mà rằng: Thưa cha, tôi đã đặng tội với trời và với cha…

Đó là hai lý do, vừa thuộc linh đối với Chúa, vừa về thuộc thể của nhu cần lương thực được Chúa ban, bà Na-ô-mi đã quyết định trở về, giống như người con trai hoang đàng: Vậy nó mới tỉnh ngộ, trở về nhà cha mình.

Cảm ơn Chúa, có đôi khi Chúa cho phép người tin Chúa Jêsus ở trong một hoàn cảnh khổ nạn nào đó rất thực tế: thiếu ăn, thiếu việc làm, thiếu sức khỏe, cho nên nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm đã viết: Nhiều lúc trong phong ba, tôi ngỡ rằng Chúa đã bỏ tôi.. Xin Chúa cho anh chị em và tôi bắt chước bà Na-ô-mi, bắt chước người con trai hoang đàng, tỉnh ngộ, quyết định trở về với Chúa, trở về với cộng đồng dân Chúa là Hội thánh của Chúa.

II/ – Người Quyết Định Trở Về: Ru-tơ 1:8-18

 

Câu 8 giới thiệu có 3 người quyết định trở về xứ Giu-đa: bà Na-ô-mi cùng với hai dâu mình. Kinh thánh đã ghi lại tâm trạng của 3 người nầy trên hành trình trở về nơi Đức Chúa Trời đoái xem và ban ơn.

Na-ô-mi: Ru-tơ 1:8-14

Chắc chắn bà Na-ô-mi là người mang tâm trạng buồn rầu nhất. Ngày bà ra đi khỏi quê hương thì có chồng cùng hai con trai, ngày bà trở về chỉ còn một mình bà với hai con dâu người Mô-áp. Bà đã nói với hai con dâu về tâm trạng của bà: “nỗi sầu thảm của mẹ cay đắng muôn phần hơn của chúng con, vì tay của Đức Giê-hô-va đã giơ ra hại mẹ”.

Điều kỳ lạ nếu theo những lời của Ru-tơ nói (1:16-17) thì cách sống của bà Na-ô-mi chắc chắn bày tỏ sự tin kính Chúa rất tốt, tôi cũng tin rằng bà Na-ô-mi ít nhiều cũng đã làm chứng về Chúa cho hai con dâu; qua cách sống và lời làm chứng của bà Na-ô-mi đã gây ấn tượng cho hai con dâu. Tuy nhiên, có điều tôi không hiểu tại sao, bà Na-ô-mi lại không muốn hai con dâu cùng trở về xứ Chúa hứa với bà. Bà đã hai lần khuyên hai con dâu trở lại Mô-áp, trở lại với gia đình của hai nàng, nhất là bà khuyên: xem Ru-tơ 1:15 chị con đã trở về quê hương và thần của nó, con hãy trở về theo nó đi.

Có 2 cách chỉ là suy đoán thôi:

(1) Bà khổ quá nên không muốn hai con dâu khổ theo bà;

(2) Bà không muốn mọi người trong quê hương tin kính Chúa của bà biết bà cưới hai con dâu là người ngoại bang Mô-áp.

Kinh thánh ghi lại những gương tốt để chúng ta học lấy và làm theo, nhưng Kinh thánh cũng ghi lại những gương không tốt để chúng ta nhờ ơn Chúa mà tránh đi.

Kinh thánh là Sách Thánh, không chỉ ghi đời sống những người thánh, cũng không chỉ nói đến những việc thánh, mà Kinh thánh cũng nói đến tội lỗi, và tội lỗi của cả thế gian (Rôma 3:23). Vì vậy, xin Chúa ban ơn cho đời sống mỗi chúng ta, không phải là những hòn đá ngăn trở người khác trở về cùng Chúa, cũng không làm cho người khác quay lại thờ hình tượng.

Buồn thay Ọt-ba đã nghe theo lời bà Na-ô-mi trở lại cùng thần của nàng và Ọt-ba đã chìm mất trong đời sống thờ hình tượng, chúng ta không còn nghe gì về Ọt-ba nữa.

Ru-tơ. 1:15-18

Đây là lần thứ ba, bà Na-ô-mi khuyên nàng dâu Ru-tơ trở lại với hình tượng, và nàng dâu Ru-tơ không vâng lời mẹ chồng. Như vậy có bất hiếu không?

Câu trả lời trong thư Ê-phê-sô 6:1, “Hỡi kẻ làm con cái, hãy vâng phục cha mẹ mình TRONG CHÚA”. Khi Tin Lành truyền đến những người ngoại bang, thì có vấn đề người con tin Chúa còn cha mẹ không tin Chúa, khác với trường hợp người Y-sơ-ra-ên cả gia đình đều kính sợ Chúa, vậy thì người con có vâng lời cha mẹ không?

Phao-lô đã dạy: Vâng phục cha mẹ Trong Chúa, nghĩa là những quyết định của cha mẹ trong Lời Chúa dạy.

Bà Na-ô-mi kính sợ Chúa nhưng lại khuyên con dâu của mình trở lại thờ hình tượng, bà không muốn hai con dâu về xứ Chúa hứa. Lời khuyên của bà là sai với Lời Chúa dạy. Do là lý đó Ru-tơ không thể vâng lời.

Những lời của Ru-tơ thật mạnh mẽ và đáng cho chúng ta học biết bao. Ru-tơ nói: “dân sự của mẹ, tức là dân sự của con; Đức Chúa Trời của mẹ, tức là Đức Chúa Trời của con”. Điều đáng ngạc nhiên Ru-tơ là người Mô-áp, người ngoại bang, nhưng Ru-tơ cũng biết xưng danh Chúa là ‘Đức Giê-hô-va’, một danh xưng giao ước riêng giữa dân Y-sơ-ra-ên với Đức Chúa Trời Chẳng những Ru-tơ làm trọn chữ hiếu với mẹ chồng, nàng còn biết yêu thương một người khó yêu thương nhất: “Mẹ Chồng”. Ru-tơ quyết định phụng dưỡng mẹ chồng suốt đời: vì mẹ đi đâu, tôi sẽ đi đó; mẹ ở nơi nào, tôi sẽ ở nơi đó… mẹ thác nơi nào tôi muốn thác và được chôn nơi đó; Ru-tơ còn bày tỏ đức tin của nàng khi nàng chọn: Đức Chúa Trời của mẹ là Đức Chúa Trời của con.

Khi chúng ta học những lời nầy, tôi nhớ không lâu nước Mỹ đang xảy ra sự kiện tụng về việc Bà Kim Davis. Thư ký của 1 tỉnh tại Tiểu Bang Kentucky bị ra tòa vì không chịu cấp giấy chứng nhận kết hôn cho những cặp ‘đồng tính’. Bà nói: Bà không quan tâm việc ‘đồng tính’, nhưng bà không thể công nhận hôn nhân đồng giới, vì Chúa dạy hôn nhân là giữa một người nam và một người nữ, bà bằng lòng ngồi tù vì đức tin của bà, dù quan tòa hứa thả bà ra khỏi tù, nếu bà cấp giấy kết hôn cho những cặp đồng tính. Bà cho biết bà kính sợ “Uy quyền của Đức Chúa Trời”. Tôi thán phục vì một mình bà dám chống lại phán quyết sai lầm của Tối Cao Pháp Viện Mỹ; tôi cũng ngạc nhiên không có Mục sư người Mỹ, cũng không có Tín Hữu người Mỹ lên tiếng ủng hộ bà.

Ngày nay, tìm được đời sống đạo như Ru-tơ hiếm hoi lắm!

III/ – Chào Đoán Quyết Định Trở Về: Ru-tơ 1:19-22

Phân đoạn nầy mở đầu với những lời đầy vui mừng: “Vậy, hai người đi đến Bết-lê-hem. Khi hai người đến, Cả Thành Đều Cảm Động”.

Chúa Jêsus phán: “Ta nói cùng các ngươi, trên trời cũng như vậy, sẽ vui mừng cho một kẻ có tội ăn năn… Ta nói cùng các ngươi, trước mặt thiên sứ của Đức Chúa Trời cũng như vậy, sẽ mừng rỡ cho một kẻ có tội ăn năn….(Lu-ca 15:7, 10), huống chi hôm nay có hai người trở về.

Tôi tin rằng anh chị em cũng vậy, khi Hội thánh có người tin Chúa thêm vào Hội thánh thì tất cả chúng ta là người tin Chúa cũng sẽ vui mừng. Chỉ có ma quỉ và những kẻ thuộc về nó mới không vui.

Chúng ta có thể nhìn thấy hình ảnh nói lên tâm trạng của một người tin Chúa sau một thời gian sa ngã, yếu đuối trở về với Chúa, với Hội thánh, qua bà Na-ô-mi: “cả thành đều cảm động”, cả Hội thánh đều hoan nghinh chào đón người yếu đuối trở về với cộng đồng Hội thánh của Chúa.

Đây là điều Hội thánh cần phải có khi một người tin Chúa nào đó sau bao nhiêu ngày xa cách Chúa, bây giờ bằng lòng quay về với Chúa, với Hội thánh. Dù họ đã có lỗi lầm gì, nhưng biết ăn năn quay về thì Cả Hội thánh nhờ ơn Chúa vui mừng hoan nghinh, đừng vì những định kiến, thành kiến nhìn người ăn năn như một người xa lạ, đáng khinh.

Công vụ 1:15, Kinh thánh ghi lại tinh thần của Hội thánh Đầu tiên đối với Phi-e-rơ, “Trong những ngày đó, Phi-e-rơ đứng dậy giữa các anh em…mà nói rằng: Hỡi anh em…” Hội thánh Đầu tiên không hề có thành kiến với một Phi-e-rơ từng yếu đuối chối Chúa ba lần, họ đã chào đón Phi-e-rơ là anh em trong Chúa, và khi Phi-e-rơ gọi Hội thánh là anh em cũng không ai chỉ trích Phi-e-rơ từng chối Chúa.

Cá nhân Na-ô-mi cũng có sự hổ thẹn trong lòng, nên bà đã nói với mọi người trong cộng đồng dân Chúa: “Chớ gọi tôi là Na-ô-mi [ngọt ngào], hãy gọi tôi là Ma-ra [cay đắng]”.

Một người biết hổ thẹn khi ăn năn là một người thật yêu mến Chúa, biết điều mình đã làm trước đây là sai, biết mình không xứng đáng với ân điển của Chúa, biết hoạn nạn mình gặp là do ý Chúa sửa dạy.

Có một điều là chúng ta không nghe Ru-tơ nói gì, một là vì mọi người còn xa lạ với Ru-tơ; hai là Ru-tơ làm hình bóng về một người mới trở lại tin nhận Chúa Jêsus làm Cứu Chúa của mình. Một người mới tin Chúa, họ hoàn toàn thụ động, anh em trong Hội thánh bảo sao thì họ làm vậy: bảo quỳ Cầu nguyện thì họ quỳ; bảo họ nhắm mắt Cầu nguyện thì họ nhắm mắt…

Cảm ơn Chúa, Kinh thánh phán: “Đức Chúa Trời là Đấng hay thưởng cho kẻ tìm kiếm Ngài”. Và Đức Chúa Trời thật đã thưởng cho bà Na-ô-mi và Ru-tơ với phần thưởng xem Ru-tơ 1: 22Na-ô-mi và Ru-tơ, người Mô-áp, dâu của Na-ô-mi, từ ở xứ Mô-áp trở về là như vậy. Hai người đến Bết-lê-hem nhằm đầu mùa gặt lúa mạch. “Hai người [là bà Na-ô-mi và Rutơ] đến Bết-lê-hem nhằm đầu mùa gặt lúa mạch”. Họ trở về nhằm mùa gặt, lúc thu hồi lương thực, trước mắt nhu cầu của họ cần đã được giải quyết không còn lo đói nữa.

Quyết định sai lầm của Ê-li-mê-léc thì hậu quả, là 3 nấm mộ nơi đất khách quê người; Một quyết định đúng thì chẳng những không thiếu thốn gì, mà còn được cộng đồng dân Chúa chào đón, còn một tương lai vinh hiển nữa.

Xin Chúa ban cho mỗi c/ta dù xa cách Chúa bao lâu cũng để lòng sẵn sàng quay trở về cùng Chúa và Hội thánh của Chúa. Amen, Muốn thật hết lòng.

Mục sư Võ Đức Hòa

Trả lời bình luận

Your email address will not be published. Required fields are makes.